Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

............................


…………………..


Ngày  mai anh  sẽ  chết
Đương  nhiên  như  vậy  rồi
Em  đâu  như  hối  hận
anh  đâu  như  đành  thôi

Đêm  nay  còn  một  chút
Dán  dính  với  cuộc  đời
Tờ  giấy  trắng  nhầu  nát
Chép  rố́i  một  tiếng   rơi

Anh  sẽ  thôi  còn  bay
Mây  sẽ  thôi  còn   bay
Bài  hát  đợi  chân  cầu
Lá  cũng  thôi  còn  thấy

Khi  sông  tràn  đại  mạc
Cơn  khát  nước  đã  tan
Mội  khô  về  cùng  tận
Ngậm  giấc  mộng  qui  hàng

Khi  chợt hết   đôi  khi
Chớp  tắt nắng  hiên  nhà 
Trong  đôi  con  mắt  nhắm
Bay  ra  nắng bay  mưa

Nếu  có  khói  trong hương
Xin gíó  đừng  giữ  lại
Một  chút  anh  và  em
Nhạt  còn  hơn  đại  khái

Thì  sao  gọi  là phai
Thì  ngày  mai  anh  chết
Có   lẽ  có  pháo  bông
Có  nở  muôn  trùng  hồng










Em ơi tàn nhẫn thiệt





Tao đạp  cho  mày  xuống  hố
Cuộc  đời  đâu  có  nói  không
Nó  đá  anh  lăn  từ  núi
Anh  lăn  quay  giữa  mênh  mông

Em    qua  như  là  đ̣̣iṇh  nghiệp
Liếc  nhìn  không  vực  anh  lên  
ngơ  ngác nhìn  em  muốn  hỏi 

Tai sao ..?
Tại  sao …?
Tại  sao …?

Tại  sao  đôi  chân  đời  ngứa
Thò  ra  chỉ  để  đạp  anh 
Taị̣  sao   em    nhìn  không  nói
Tại  sao  anh  như  tan   tành

Tao  đạp  cho  mày  xuống  hố
Người  yêu  sẽ  bỏ  mày  đi
Suốt  đời  mày  thằng  mất  việc
Ban  đêm  ng̉ủ  với  thầm  thì

Rồi  gí́o  đưa  bụi  làm  bạn
Che  đi  trang  sách  trắng  phau
Nằm  xưa  mày  ghi  tình  sử
Chép  ra  một  mối  nhăn  nhầu 

Đời  nói   hay  là  anh  nói
Anh  nói  hay  em  trả  lời
Cả  ba  dường  như  đâu  khác
Dù  gì   anh  đã  chết  tươi    










Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

? ?????????????????????


?
? ?


Tui  tên nguyễn   văn …. Cuội
Chưa  một  lần  biết  yêu
Một  lần  còn chẳng  có
Sao  dám  nói  là  nhiều

Tình  yêu  là  gì  nhỉ
Có   ngồ  ngộ  lắm  không
Có  giống   như  con   kiến
Bò   mải  quanh  một   vòng

Giọt  mật ở  nơi  xa
Vì  có  hương   thành   thật
Con  mộng   chuồn   vào  nhà
Khoe  tình  phơi  mặt   đất

Chiều  gíó  thổi  gíó  thốc
Kiệ́n  có  quên   đường  về
Bụng  say  hương  mực  tía
Sợ  lui    về  sơn  khê

?
??

Tui  tên nguyễn  văn  cuội
Chỉ  gỉa  đò  biết  yêu
Nói  thực….
Không  nói  dối …:

Thế  nào  là  tình  yêu  ?

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

ê.....ê.....


Ê….  Ê …….


Anh chỉ  đời nói  khổ
Anh  nhìn  em  nói  khổ
Anh  nói   yêu  nhau  là   khổ
Anh  ngó  anh  nói   anh   ngộ
.
.
Ghê

Anh  sống  như  can  đảm
Anh yêu  em  hết  mình
Anh  banh  ngực  trắng  tinh
Anh  khoe  anh  khờ  anh  dại

Anh  thức  khuya  tới  sáng
Tiếng  chim  hót  kh̀̀̀ông  đ̣ợi   anh
Mặt  trời  lên  cũng  không  ₫ợi  anh
Còn  em kh̀ông  đợi  anh 

đã  đành

Anh là bay , anh là  nhẩy
Anh như  điên  anh  như  khùng
Mà  nhỡ  mai  này  sớm   thất  tung

Em nhớ anh  không  vậy    ?


Ừ em không nhớ anh thì  thôi
Em là nắng là suộ́i
Em là   tiếng mối  kêu  trong  cột  nhà
Em  giật  thần  kinh  anh  mỗi  tối
Đồi  khi  là    hồ  anh  đi  tìm   không  ra  

Anh  là  ngộ
Ghê
Như  em thường  nói

Em  nói  anh  như   tên   hề
Anh  từ  đó  thích  bôi  son  trét  phấn
Anh  múa  may  cho  em  vui  mỗi  khi  buồn  về
Anh  dạ dạ   anh chạy  vội  tới  ngay  mỗi  khi  em  gọi  giật

Ê…..
Ê…..
Tên  hề


Ê…..
Ê…..
Tên  hề

………………………………….
………………………………….











Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Không đúng à ?



Không đúng    ?



Mấy  cái thằng kh̀ông  cḥịu  tu mà làm thơ như thiền sư
Nhưñg cái thằng cũng  không chịu  tu mà làm như giác ngộ rồi
Mấy cái thằng ăn nói khe khẽ bược đi nhè nhẹ
Còn cái thằng như anh  đự́ng  giữa đất trời  ngứa cổ   hát  rách môi

Anh  thất tình  mà làm sao   làm khác được
thơ  viết rầu rầu  chỉ ngồ ngộ em à
không  theo không tu  ban đêm trèo cột  đìện
treo  một lá cờ  không ai  nhìn thấy ta

mấy cái thằng tóc  dài  mấy cái thằng  đầu trọc
chúng nó nhớ em  đêm dấu trong lòng
anh đứng xa xa thấy chúng tội nghiệp
phun  một  voì rồng tặ.ng chúng  mênh mông

mấy cái miệng  chu ra chun môi đọc kinh
mấy cái tay mấy  cái chân  tra mẹ vào cùm
mấy  cái cổ  gật  đầu   mấy cái lưng  cúi cúi
đêm  một mình anh  văng  nước  miếng  tùm  lum

mấy cuộc ₫̀ời   đến đây như  em và anh
cho một thuở yêu nhau làm   phố xá tưng bừng
rồi ngày úa  rời nhau  tóc phai cầm nắng gíó
nghe  những rộn  ràng  mất hút  phút   rưng rung

có chỉ một đời anh yêu em mà thôi
chẳng có tiền kiếp  cũng không hậ̣u kiếp
chẵng có đầu tiên  chẳng có vô cùng
có anh yêu em

cái đó là  thiệt










Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Khi em là sóng biển


Khi em là sóng biển


Nhẩy xúống  biển  đi cho hoà vào sóng vỗ
Đôi bong bóng em cầm theo có keó nổi em không
Chỉ chiếc bóng em thôi cũng đủ em chìm xuống
Rồi  làm sóng  lại trồi lên  cho sống một linh  hồn

Thơ anh viết từ lò cò  nhẩy mọi
Sẽ đem rừng về tràn ngập thuở ban sơ
Con ngựa đỏ anh cởi mầu nắng loé
Sẽ phun lửa mặt trời cho mặt đất  mất bóng cờ

Anh sẽ là bay như thằng con nít  hồn tre xanh phơi  phới
Khoe trước mặt loài người anh có cái trắng tinh
Như đêm động phòng em khoe mầu con gái
Nói với chồng mình em vẫn còn mãi cái son trinh

Anh bay ra  đ̣̣ịa cầu  đôi tay cầm sóng biển
Lại tới  mộc tinh chỗ  anh trọ quen thân
Anh bẻ đôi bài thơ cho rớt ra hàng chữ
Chữ cũng trắng tinh  mà chưa ngộ một lần

Rồ́i chữ của anh và sóng biển  quen nhau
Rồi chữ của anh  cùng sóng biển  yêu nhau
Từ đó bài thơ anh làm  như nghìn thu   tiếng hát
Có tiếng dế tiếng chim tiếng nước cuộn chân cầu
Có muôn  trùng tìếng goi   em ở đâu

Có bài thơ anh viết vẫn rầu rầu

Anh bay xa mặt trời cũng không  bay gần  mặt đất
Anh gọi tên em rồi nhậu nhẹt lu  bù
Anh vẽ chữ đùa  lên đầu  mấy nhà  tu
Anh con chim đực  mà bay như con chim cái

Anh nói nhiều lời  mà chẳng nói gì đâu
Anh ra sông sâu nhẩy xuống  tưởng như biển  cạn
Anh là tuyêt  vọng anh là thất tình
Anh đen đen thui mà nghĩ như  trắng tinh

Em là biển đi em là sóng đi
Cho hôm say anh bỏ cửa bỏ nhà

Em có biết khi em là sóng biển
Thì bài thơ mất chữ ló lộ ra