Anh lại lục trong túi
quần
Xem có còn chữ nào
không
Không còn !
em ạ…..
Chỉ có gió mênh mông
Nên bài thơ chiều
nay viết ra
Em chỉ có thể nghe và nghe trong lời gịó
Thổi từ biển vào bay xuống từ những vì sao
Nơi chỗ ngày xưa anh
vẫn thường ghé trọ
Học làm thơ yêu em lúc
thuở đó chữ nghĩa còn ĺắm dồi dào
Bây giờ anh lang thang
như một tên vô học
Chuyên làm thơ thất
tình cho chúng nó nói anh lẩm cẩm vu
vơ
Anh cũng cười thôi vì
chẳng nhẽ ngồi, lại khóc
Khóc cười đã nhiều
rồi nên bây giờ chỉ còn muốn làm
thơ
Kể cũng hay vì hôm nay
thơ anh viết em sẽ thôi còn đọc
Mà nằm nghe như nghe
tiếng tự tình của mênh mông
Gió sẽ chở về cho
em ngoài hai mùa mưa nắng
Anh muốn đem cả bốn mùa
cây trái chín về theo
Tình yêu chúng ta sẽ
thơm hương như mùi
mận ổi
như vú sữa như măng cụt
như sòai như tuổi thơ nằm trong vị
ngọt
trái keo
mà đã có những chiều
anh và em chạy theo nhau đi lượm
lượm những trái keo
lượm nắng trong veo
để mãi cho tới sau này
anh mợi hiểu
về tình yêu ngày còn
thơ
những dại khờ
đã cho anh bây giờ làm
những bài thơ bất tận
như bây giờ trong tay chỉ còn có giọ́
anh viết bài hát tình
yêu của một tên lang thang vô học
chữ nghĩa bỏ anh đi như những đóa lục bình
trôi trên sông
mà nghe ra
chiều hoàng hôn của
những thần tượng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét