Khi em là sóng biển
Nhẩy xúống biển
đi cho hoà vào sóng vỗ
Đôi bong bóng em cầm theo có keó nổi em không
Chỉ chiếc bóng em thôi cũng đủ em chìm xuống
Rồi làm sóng lại trồi lên cho sống một linh hồn
Thơ anh viết từ lò cò nhẩy mọi
Sẽ đem rừng về tràn ngập thuở ban sơ
Con ngựa đỏ anh cởi mầu nắng loé
Sẽ phun lửa mặt trời cho mặt đất mất bóng cờ
Anh sẽ là bay như thằng con nít hồn tre xanh phơi phới
Khoe trước mặt loài người anh có cái trắng tinh
Như đêm động phòng em khoe mầu con gái
Nói với chồng mình em vẫn còn mãi cái son trinh
Anh bay ra đ̣̣ịa
cầu đôi tay cầm sóng biển
Lại tới mộc
tinh chỗ anh trọ quen thân
Anh bẻ đôi bài thơ cho rớt ra hàng chữ
Chữ cũng trắng tinh mà chưa ngộ một lần
Rồ́i chữ của anh và sóng biển quen nhau
Rồi chữ của anh
cùng sóng biển yêu nhau
Từ đó bài thơ anh làm như nghìn thu tiếng hát
Có tiếng dế tiếng chim tiếng nước cuộn chân cầu
Có muôn trùng
tìếng goi em ở đâu
Có bài thơ anh viết vẫn rầu rầu
Anh bay xa mặt trời cũng không bay gần mặt đất
Anh gọi tên em rồi nhậu nhẹt lu bù
Anh vẽ chữ đùa
lên đầu mấy nhà tu
Anh con chim đực
mà bay như con chim cái
Anh nói nhiều lời
mà chẳng nói gì đâu
Anh ra sông sâu nhẩy xuống tưởng như biển cạn
Anh là tuyêt vọng
anh là thất tình
Anh đen đen thui mà nghĩ như trắng tinh
Em là biển đi em là sóng đi
Cho hôm say anh bỏ cửa bỏ nhà
Em có biết khi em là sóng biển
Thì bài thơ mất chữ ló lộ ra
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét