Mẹ kiếp buồn thì ta
nói
Không nói chui mẹ vào
chăn
Ngoài lạnh thì trong âm
ấm
₫ã cười ai cấm nhăn
răng
Em à thơ anh rất mọi
Ban đêm hay nhẩy lung
tung
Kiếp xưa hiền như tu sỹ
Kiếp này hơi chút khùng
khùng
Cũng khôn một tí còn
rơi
nói yêu em đến bội
thực
anh thả số không lên
trời
đi bắt lại tiếng em ơi
riết rồi anh thành nói
tục
chả thèm nhớ em bờ
chân
mầu son phai rồi mất
hết
anh quên luôn tiếng xa
gần
may mà cười không ra
tiếng
lời anh nói không ra
tiếng
trời sinh em hai lỗ tai
đâu sinh em làm thiên
tài
nghe ra anh một thiên tai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét