Đeo kính râm ….thầy bói
vào thì thấy đời đen thui
Nhưng anh kh̀̀̉̀ông đeo
kính vẫn thấy …..tối thùi
Bửi cái tâm anh bị hôm nào em cố tình đem đi nhuộm
anh không giận em đâu
chỉ có chút bùi ngùi
anh nhớ có lần rủ anh
ra bờ sông
chỉ anh hạnh phúc
chẳng khác như chiếc lá trôi giữa gìòng
biềt anh không biết bơi
mà vẫn thử anh muốn anh nhẩy xuống
anh đứng gãi đầu biết
tình sắp đến chỗ …đi đong
qủa thật hôm sau em hẹn mà không tới
cô hàng quán càfê cứ
cười hoài cứ rót thêm trà
anh ngồi từ sáng tới
chiều cô lien liếc nhìn như muốn
đuổi anh ra
anh vươn vai đứng dậy ra
về tay đấḿ đấm sau lưng chợt muộ́n đổi tên
trần văn mỏi
trần văn mỏi
tôi tên trần văn mỏi
anh mỏi những con đường
tình chân chỉ biết chạy theo
hít bụi thấy mồ đâu có chi mà lãng mạn
lí nh́í hát bài phạm duy phố núi cao bụi đỏ
lắm ₫èo
thẫy
những cặp tình nhân dìu nhau đi trong phộ́ vằng mà nuốt nược bọt nói thầm..
yên
như thế …như thế nếu có khổ thì
cũng là thật đáng
chẳng
bù như tôi
trần
văn moỉ
tôi
têntrần văn mỏi
mỏi
mệt nghìn năm với tìm kiếm một
linh hồn
tôi
luôn gặp xui
hôm
tôi đi kiếm trên núi thì linh hồn nằm ngũ trên cây
lúc
tôi biết bay thì nó chui
nằm
dượ́i đất
tôi
trồng cây bùi ngùi dụ nó đi ra nó
nói tôi ngu bỏ mẹ
tôi
thất vọng rã rời tôi la ơi ới
buổi
sáng bỏ uống càfê đi tâm sự cùng con chim sẽ
tôi
nói tôi yêu em
tôi
đi kiếm một bóng đêm
tôi
nói tôi yêu em
tôi
đi kiếm một linh hồn
tôi
mỏi
tôi
tên trần văn mỏi
chiến
sỹ của tình yêu chuyên chiến đấu
lúc về khuya
hay
khóc đầm đìa những hôm xui trận bại
lưng
tôi treo cờ trắng từ thuở mới bắt
đầu
tóc tôi xanh vì nhuộm cho em không biết đâu
tình
tôi trẻ thơ như bên trong cây cổ thụ
như
một nhánh s̀ông sâu
như
một chân cầu
nhớ
nghìn năm đôi mắt nheo em cài mãi sau lưng
xô
tôi vào rừng
cho
thiên thu bước lạc
tôi
mỏi
em
à
tôi
muốn đổi tên
tôi
tên …anh
tên
nguyễn
văn anh
từ
nay về sau mai ra mốt nọ
sẽ
gọi em là em
còn
tôi
anh
là
anh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét