rủ em vào qùán
càfê
uống chút nước đen nước đắng
nghe chút tâm sự đời anh
thửơ đó xa xưa đã chẳng
bây giờ nát một mầu xanh
rủ em ở một chỗ ngồi
bóng đêm xen lẫn bóng
tối
nỗi buồn quyện nỗi bơ vơ
những cuộc tình tan rất vội
ban đầu phút cuối còn thơ
em nhìn ta nheo con mặt
ta nhắm tịt mắt thần kì
nói yêu em bằng huyễn mộng
thì sao em không bỏ đi
con trăng giờ mẻ một góc
chẳng lẽ gậm đến nghìn năm
mà dường suốt đời
vẫn đói
chạy theo tiếng gọi trăm năm
rủ em vào quán
cafê
nói lời thừa dư đã biết
em dường chẳng muốn thèm nghe
ta nhìn con trăng chết tiệt
chỉ muốn lăn ra khóc nhè
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét