Em coi như là những bọt
biển
Nên tay giữ lại
để làm gì
Đôi khi chép môi nói là
bụi
Không phủi thì gíó cũng
thổi đi
Ta gĩư như muôn ₫ời
không buông
Lại thêm một lần làm hoang tưởng
Làm lều treo trên một
nhành cây
₫ợi em ngồi gọi tưởng dăm ngày
Mà một năm qua như
nhiều năm
Tiếng gọi lui dần vào trầm ngâm
Hóa tiếng kêu chim trên đầu núi
Đá dựng cũng buồn một
nét câm
Em coi như là bọt bóng
mưa
Bây giờ hay là đã từ
xưa
Sao ta huyên náo từ độ
đó
Mà em thực tế đôi lần chưa
Sông chẩy đưa đò về biệt tích
Dấu vết sóng lên bờ
xóa đi
Những dấu chân ta ngày chạy dại
Để bắt nghìn năm chẳng
có gì
Rồi tối lại về mưa
bọt bóng
Lều xanh đã úa tràn
mêng mông
Tiếng em trắng xóa như
ḅọt biển
Đau lòng thơ dại ta thật trong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét