Xe bốn bánh
từ lâu
hư
không
biết
sửa
Ba bánh xì chỉ còn cái đầu tiên
Đường êm muốt
cũng thành ra khập khễng
Nên thành ra cứ lăn bánh muộn phiền
Hôm hóa ngựa
chạy băng đồng băng suối
Em vẫy tay rủ lại phố thị chơi
Nhớ men rượu cũng đành theo rù quyến
Vào mênh mông nơi
xạp chợ ta ngồi
Lúc đổ rượu nghe tràn ra mầu máu
Thì làm sao uống cạn chén cho quên
Chiều thấy bé thấy me quanh rác rưởi
Nhặt tồn
sinh mà dở khóc dở cười
Tâm bồ tát có đâu mà biế̃n hiện
khổ đau chơi làm
khất sĩ nghìn năm
Khi nói nhảm cũng
chẳng đìên chẳng tỉnh
Chỉ ta như tiếng xé mảnh trăng rằm
Từ xanh đó đã sang vàng tuyệt lộ
Như quê hương đầy
tâm địa gài mìn
Cũng ngơ ngác
sao trời mầu khủng bố
Đổ xù́ống
ta lưng ngựa chở đức tin
Mưa tháng tư tháng năm hay tháng sáu
Cũng chì là bấu víu cái ban ₫ầu
Tim còn đập nhịp buồn vui đoạn nỗi
Nói thì nhiều thực ra có gì đâu
Ngựa già chưa khi em
ngồi cương kỉ
Dục anh đi qua muốt
những phân kì
Dăm rơi rớt rồi cũng phai diệt vội
Một đời ta ca hát cũng lâm ly
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét