Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Nói năng rời rạc





Ít nói thì ngậm miệng lại
Nói nhiều còn chẳng hiểu nhau
Hiện hưũ như là ngộ nhận
Cái mày không trước chẳng sau
Cái tao thành mối rầu rầu

Cất tiếng hát khàn bị chê
Nhưng có em khen  là được
Cái có cái mất lúc về
Cũng như hai chân cùng bước

Trăng khuya làm anh trẻ lại
Nhớ thời đùm đụp lội mưa
Tới thăm em để nhìn lén
Cái nở hoa quỳnh vẫn chưa

Biết sẽ mai đầu thai lại
Nhưng  giờ em làm anh buồn
Buổi tối anh đi uống nước
Lỡ nuốt bóng tối vào luôn 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét