Kiêu ngạo gì giờ cũng như đá tan thành bụi
Tóc bồng xưa
ngạo mạn lắm cũng chỉ là những tưởng tưởng mông lung
Giờ biến thành
gió
Theo bụi vàng bay
đêm biển đen trôi nỗi một thất tung
Nhưng anh muốn làm bài thơ yêu em vì ngày xưa chưa có lần kịp nói
Thuở hoa vàng
đầu tiên anh thấy nắng thật tươi
Trong nụ cười em anh đã tìm ra câu định nghĩa
Muốn nói cho em
nghe sao ấp úng mãi dăm lời
Thanh kiếm gỗ ngày xưa anh tưởng như là thật
Tường buồn không thèm treo chĩ vẽ gíó qua đèo
Có đêm bật diêm hôm trời giông cúp điện
Lại thấy lại bóng mình nhớ một thuở trong veo
Anh vừa yêu em mà vừa muốn làm hiệp sỹ
mà hai chuyện này không ăn khớp khó có thể song
đôi
một như lên núi
một ở đồng bằng
rồi lũ bão băng
qua đồng cũng đành thôi bài li biệt
câu định nghĩa tình yêu bây giờ anh đã có
mà bài tóan bây
giờ không biết gỉai vì ai
em bế bồng đời đã qua cầu hôm nao cổ độ
đâu quay lưng làm gì nhìn lại tiếng bi ai
mà vết xâm trên tay anh
vẫn chàm xanh huyễn mộng
đêm nghe khói bay ra tỏa hương gái mênh mông
định nghĩa tình yêu bỗng hiện hình thần chú
em biệt dạng rồi vẫn chưa chịu là không
nên tưởng tưởng với anh là hiện thực
thần chú phà hơi anh sống lại thuở ngày ngu
đêm lặng lẽ ráp những lời xưa anh ấp úng
thành bài thơ định nghĩa một thiên thu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét