Anh vui lắm như
śố không mở miệng
₫ổ vào trong một hạt
rượu đen thui
Trông nó xấu nhưng làm
anh say đắm
Gấp trăm lần một nhan
sắc bùi ngùi
Ngày còn xanh anh chơi
trò nhảm nhí
Viết tên anh trên đá
cạnh tên em
Tay mềm yếu chỉ ghi lên
bằng phấn
Phấn bay đi mất cả họ
lẫn tên
Có một thuở vẫn mơ
ngày trở lại
Tìm đá xanh đòi
lại cái thật ngu
Mưa túi bụi từ ngày
anh biệt xứ
Cũng quên mau theo ngày
tháng lu bu
Hôm nay vui vì dường quên ráo trọi
Nhưng anh say chuyển cũ
hóa bây giờ
Thì nỗi nhớ đâu làm anh phiền muộn
Bước quàng xiêng ngu tiếp tuổi còn thơ
Em trước mặt khi tay sờ
ảo mộng
Em hiển ra qua ngõ
ngách thiên đường
Anh hí hửng đưa lưng chờ được cõng
Cưỡi anh đi con ngựa mất giây cương
₫ừng sợ té vì nghìn năm phép lạ
Luôn cạnh bên hai
kẻ lỡ yêu nhau
Nắng sẽ hứng nếu lỡ
mà chân trượt
Tình yêu mà té chút
xíu đâu đau
Bụi mù mịt vì cuồng điên
anh chạy
Sợ thời gian không đủ
để thăm qua
Chỗ có đá ghi tình anh
bằng phấn
Và trăm nơi có dấu vết tình ta
………………
Đêm nay vui dù lại đêm
mất ngủ
Em bảo anh thì anh phải
làm theo
Cám ơn rượu một hạt
thôi cũng đủ
Anh vui mèm quên trăng
đã qua đèo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét