Sao mà buồn vậy
Mắt em
Môi anh
Em đừng nhìn bóng đêm đừng nhìn mây trời
Cả chiều nắng phai
cả giọt sương đợi uạ́
Mà sương có biết uá
bao giờ anh chỉ nói chơi
Nên anh sẽ lắng yên cố
lặng yên thôi ńói
Thôi kể cho em nghe đời
anh qúa gặp xui
Thôi rù rì với em
như buồn run ngọn cỏ
Dẫn em lên đồi kiểu đó
sao còn vui
Ừ thì vui nhe
Môi anh
Mắt em
Anh sẽ hát cho em nghe bằng
tiếng chim chích choè
Buổi sáng khoe với em hôm nay buổi sáng
Hạnh phúc vậy thôi
những trong suốt không che
Rồi em nhìn anh hơn
nghìn năm đắm đuối
Em hát theo anh trời đất
nghiêng theo
Ngã đè lên nhau không ôm
nhau vội
Bất chợt hôn nhau trong
nắng trong veo
Dẫn em lên đồi
Tay chỉ ra biển
Chỉ em mầu xanh chỉ em
bao la
Trong giọ́ vi vu có lời
im lặng
Chiếc võng à ơi nắng
ngủ hiên nhà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét