Có con
dao , không ai cầm
Biết đâm
Đâm lút
cán qua buồng
tim xuyên phổi
Đào hai
lỗ cho uà vào
bóng tối
Hồn xác ta
những đau đớn
cầm nhầm
Sao gọi
thức khi không
còn giấc ngủ
Vì mộng
mơ hôm nọ sớm qui
tiên
Ơi ngơ
ngác chân rong
hồn dã thú
Chạy băng
đêm cho rơi
bớt đau phiền
Có con
dao chực xẽo
môi cắt lưỡi
Đẩy ta
vào một biễn cả
lặng câm
Khi em
đến ta chỉ
còn hơi thở
Nói yêu em bằng
giòng máu chẩy
ngầm
Ôi bóng
tối sao ghì
ta chưa bỏ
nghìn thu
ôm một nhát
chém vô tình
tiếng đập
chậm trái tim ta mở
lỗ
có khi
nào lchui ra
chút bình minh
đâu anh
sáng con đường
hầm phía trước
bóng ta
bước dài ngoằng
như chực đứt
làm đôi
những khi
té thèm bàn
tay đỡ dậy
hoặc nhỏ
như tiếng thương
xót xa xôi
có con
dao không ai cầm.,
biiết cắt
đứt sợi
giây trên đầu
vực đầu thành
đã huyền
thoại nhưng vẫn còn
chiếc bóng
rơi thật
khô tiếng ngọc
vở tan tành
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét