chỉ có một tiếng động
biết chừng đâu ngày nào đó em sẽ gặp lại anh
khi đôi chân em
đá lăn
đi viên sỏi trên
đường
lúc em đang vừa
đi vừa nghĩ
giờ này anh
đang làm gì
nhỉ̉ ?
lúc mà anh đang
lên chức được
làm quản thủ thư
viên cho một
thiên đường
chỗ em đang
đi qua
đá lăn một viên đá
ngừng ngay trước cửa một căn nhà
nhà anh
không số
người ta thường
gọi tên
nấm mộ
biết chừng đâu em sẽ
ch̉ẳng baọ giờ nhận ra
vì em cứ luôn
nghĩ anh là tên
bất tử
khoẻ hơn thần
linh
chỉ thua thượng
đế
người không
biết khổ đau và không
chết bao giờ
nên chưa bao
giờ em nói
yêu anh
cho anh một
mầu xanh
cũng chỉ
như cho một chiếc lá
haí trong vườn
nhà em có
nhiều đến như
không cần thiết
em cũng không biết
không muốn
không thèm
không chịu
hối hận bao
giờ
dù lời nói
đôi khi cũng
dễ như một cái
buông tay
xòe ra
cho rơi một
hạt bụi
cho một
chút vui thay
thế đời anh
những ngậm ngùi
em sẽ đễ
viên sỏi lại
trước cửa nhà
nhà anh
một nấm mộ
không số
một tiếng động thay
lời em đáng lẽ đã
nói khi xưa
biết chừng đâu
em đã gặp lại anh
mà em không biết
anh cũng không biết
nắng buổi chiều cũng không biết
khi anh đã đầu thai làm con chó ở trong nhà cũa em để chiều nay em
đi tảo mộ
cho anh ngửi thấy xác thân anh có mùi ngồ ngộ
hình như quen quen
hình như xa lạ
vì hoa cỏ và gió hương chiều hoàng hôn
nơi đây
có ngậm một linh hồn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét