Em chạy ra
đời tìm anh
giữa chợ
Thơ anh đen
thui
Đời cũng đen
thui
Em lái Honda đành
như thấp thoáng
Thấp thoáng mờ
mờ nguyễn văn đen thùi
Hôm nào có gặp
cũng không nhìn ra
Nụ cười của
anh che đi
cái mặt
Anh cười thật
to như cái vòng tròn
Anh dấu ở
trong cơn mưa
hiu hắt
Em bỏ t̀iìm anh
đi tìm cái
khác
Cái khác vui
hơn cái khác nhộn hơn
Đời sẽ xập
xình nhạc bay nắng quái
So với bùi
ngùi toe toét
vẫn hơn
Em chạy vào đời
nhốn nháo đám
đông
Nếu muốn thấy
anh ra chỗ
cuối đường
Anh đứng tàng hình
trong vòng cây
mát
Nhỏ mực đen
thui anh vẽ
thiên đường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét