Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Thực ra cũng có tiếng cười





Làm   sao anh vui  ?
₫ời  đe n  như  mực ?
Mực  tím  học  trò  là  chuyện  ngày  xưa
Bây  giờ  bút  máy  bây giờ  nguyên tử
Mộ́ng  mỵ  hôm nào  nhấc  bước còn  chưa


Gía  như  đen  tóc  gía  như  đen  đường
₫ưa  em  về  nhà không  ai   nhìn  thấy
Chỉ  có  con  trăng  giả  đò  mắc  cở
Lúc  liều  hôn em   có    hay  không

Gỉa dụ anh vui
Làm  sao  được nhỉ  ?
Thử  vẽ  mầu  hồng  thử  vẽ  mầu  xanh
Con  trăng  đêm  về  nói  anh  nói  láo
Anh  biết  làm  sao  em  chỉ  cho  anh

Anh tên họa sỹ muôn  đời  thất  nghiệp
Anh   gã làm  thơ  không  ai  hiểu  gì
Anh  vẽ  mọi  đen  đi  trong  đêm  đen
Anh  đi  đem  khoe cột  điện  tắt  đèn

Ừ  vui đai  nghe
Anh  viết  anh  nói
Một  bài  tuyên ngôn  mộng  mỵ  xanh  rờn
Anh phất  cờ  trắng  không  ai  nhậy  cảm
Anh mời  em  vào  nhà  anh trống  trơn

Có  gió  đi qua  có  chiều  đi  lại
Nắng  điệu  uốn  mình  nhớ thủa  khai  sinh
Tình  yêu  tình  yêu  ồ  ngày  mới  đẻ
Không  có  mầu  đen  bắt  anh  tàng  hình

Biến  vào  xa  xăm  biến  vào  mộng  ảo
Lúc  lộ  diện  ra  như kẻ  thất  tình
Nhỏ  giọt  mầu  đen  làm  sao  em  thấy
Tiếng  cười   trẻ  con   anh  loé  bình  minh
 



?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét