Anh đeo mặt
nạ anh chùm cả chăn
Anh nói bâng quơ
anh nói
nhảm nhí
Anh cứ để
nguyên hôm tới
sông hằng
Nói với
thần linh dăm lời
lí nhí
Anh viết
bài thơ không
ai thèm hiểu
Em đi tìm anh
trong chữ đen thui
Làm sao thấy
anh khi anh
lủi thủi
Một mình
một mình chôn
những ngậm ngùi
Mà đêm đào
lên tối lại
cào lên
Xác thịt năm
xưa vẫn còn thơm
tóc
Anh ngồi một
mình uống rượu
với trăng
Em thấy hai
mình không nghe
tiếng khóc
Anh tên gù lung
da nhăn xấu
xí
Một đường trăm
đường gươm chém
thịt xương
Đâu dám khoe
em vết thương
mưng mủ
Sợ em nói anh
nói xấu thiên
đường
Đ̣̣̣ia đàng của
em em nói
có thật
Mơ mộng của
anh em nói
như không
Cơn đau dường
như pha mầu
huyền bí
Làm sao em
tin vào những
mênh mông
Tình yêu mênh
mông số phận phải
chết
Sự thật mênh
mông có trong
tuồng hề
Mà anh mặt
nạ mà
anh chùm chăn
Bên trong vết thương
tình yêu là
thật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét