Dại dột dập
đầu lạy tính
thể trắng bóc
ta máu me c̀ùng mình vỡ
trán nhức đỉnh đầu
Kiếm chút từ
tâm kiếm em
chẳng thấy đâu
Máu cứ
chẩy hoài nấc
lên một tiếng
Cạn
Cạn biển
khô sông cháy bay bay
hàng chữ
Cạn tiếng
thở dài đã
héo quẹo hôm nao
Nhỏ xuống
từ nhà́nh cây dăm
hạt mưa mốc
Mặt đất
ngoi lên đau
đớn một vệt
cào
Tiếng lặng
tiếng im thay
nhau chém nát mặt
Những vết
thương khô nên
cũng thấy mơ hồ
Ồ đớn
đau ta sao chờ
em hóa giải
Ảo tưởng
ta biết mà như biết
rõ hư vô
Trăng đừng
soi ta khoe dung nhan
xấu xí
Những nét
buồ̉n điên loạn trí
tự ban đầu
Mấy nét
xuân tươi oằn mình
trong nắng héo
Cõng một
mơ mòng đã
không biết về
đâu
Điạ ngục
thiên đường em
cho ta là
gỉa
Mặt trời
ta đi kiếm
tìm chỉ sờ thấy
trên tranh
Khi xé
da ra cho hoàng hôn chạm thịt
Mới hay
linh hồn chết yểu
thuở còn xanh
Dập đầu
đập đầu đến
khi mình cạn
máu
Cạn cả giòng sông hứa
đưa ta qua sông
Ta mất hy
vọng ta mất
đi tuyệt vọng
Ôi Ta mất em em
rồi sợi nắng ảo mênh
mông
Đêm bước quanh
mồ dưới chân có
lửa
Mọc túa
giáo gươm từ
những vết cào
Nằm lên ta nằm
nghe hương tiếng
khét
Mắt thấy
mờ dần
mờ dần
trăng sao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét