@
Ta toát mồ
hôi hột
Mổi khi
nghĩ tới mình phải
nghĩ về chuyện
mình phải nói ra
Ta lạnh cả
đôi chân
Ta lạnh cả đôi
tay
Khi sờ vào
đọt cỏ
cám ơn đã
nghe ta đôi
lời tâm sự
Cỏ đóng
thành băng
Và ta ngồi khóc
Ta run rẩy đi
trong từng ý
nghĩ
Ta sợ khi ta
chạm vào
Sẽ có tiếng
vỡ tan
Ta sợ mộng mị
nên đêm dài
thiếu ngủ
Những lúc
thiếp đi sợ
ác mộng lại bay
về
Chiều nay ta
ra bờ đê
Nhớ quay quắt
con diều xưa ta
thả
Nhớ tiếng cười em , nhớ anh́ mắt reo vui nói
bay lên
bay lên …
từ đó ta
đã bay
cứ nhắm hướng
mặt trời
nơi ta nghĩ
đã cho
em nụ cười
ta đã bay tới
nghìn năm để cuối cùng chỉ thấy ra
mặt trời chưa
bao giờ có thực
@
Những buồn
vui đã
đi qua như sợi
nắng như hạt mưa ghé
qua hiên nhà
Gạch những vết
hằn trong kí ức
Biến thành
những món đồ chơi
Của một con
nngười
Không bao giờ nhớ
tuổi
Khi em thôi
còn nhớ tiếng
reo của em
Mổi lần anh
hái cho
em chùm hoa tigôn
cho em đem
về nhà ép vở
Mổi lần chở em
đi chỉ cho em nụ hoa
mắc cở
Của một chiều
mưa em nói lời
con gái
Sợ anh mắt
nhìn của anh soi suốt
thịt da
Mà thật ra
Chỉ là
những đầu tiên
bỡ ngở
Của ngày tình
yêu vừa chợt chớm khai
sinh
Từ đó
Từ ngày đó vũ
trụ mới thực sự thành hì nh
Thế giới mới có
thần linh
Nắng mới là
nắng
Mưa mới là
mưa
…..
Rồi tiếng
khóc của anh hôm nay
Mới thực sự
là
tiếng khóc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét