Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Mốt anh thành bụi






Em có khóc một hôm ta ra  bụi
Là bay bay hay trốn một góc nằm
Lưng không số  em tìm ra sao được
Ta tên tù chỉ trọ có trăm năm

Có để lại dấu vết nào trên đất
Em lúc qua đã vội sớm xóa  đi
Lời  sao  giữ  khi  con tim khép cửa
Trời sinh ta sao sinh em làm chi

Em  có quên khác gì không còn nhớ
Những năm xưa ta dăm cái bay bay
Khi đậu lại  trên tàng cây bóng mát
Chìa cho em  một hạt nắng ngủ say

Ừ có khóc  cho hoàng hôn thành tím
Mà xác ta đã lỡ dại nằm yên
Hồn tiếc nuối hóa thành trăm con suối
Đổ về xưa  mát mẽ  chốn ưu phiền


Đục như bụi  sao yêu em trong vắt
Nên đầu tiên đúng là phút quyên sinh
Aó dăm lỗ đời vá dùm chằng chit
Mà nhìn ra như nhát chém hiện hình


Mai có bụi em à về qua mắt
Xin gỉa đò một chút xíu vì anh
Hồn anh sẽ làm bay bay lần nữa
Chìa cho em một huyễn mộng mầu xanh


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét