Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

rồi em lại đuổi anh về




khi leo lên hết con dốc
chưa kịp thỡ ngắn than dài
em đã vội vàng khẽ bảo
về đi ... có thể hôm mai

hôm mai anh lại leo dốc
laị trao một nụ xuân mai
em lại cười cười nói mốt
anh biết mốt lại nói mai

chỉ có đường cong dốc ngược
tình yêu chỉ biết leo lên
tới nơi thì hơi thỡ dốc
thổi bay cả nụ không tên

anh riết biến thành câu hỏi
không tin cả có mặt trời
mặt trăng cũng chút ngờ vực
cái gì tin cũng hơi hơi

nỗi buồn anh tin chút xíu
vì nó theo anh cã ngày
nụ  cười  thì anh chả   dám
vì nó  cứ  tuột  khỏi  tay

cứ  thế ngày này ngày nọ
anh như một con dế mun
miệng ngậm một nhành hoa trắng
leo dốc chậm như loài giun

miệng thôi cũng buồn không hỏi
leo lên rồi lại quay về
ngọn đồi con dốc gịó ngược
kéo bóng anh dài lê thê










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét