Đâm ra tìm thấy bóng mình
Ta vớ vẩn vốc nước khuya lau mặt
Ôi làm sao lau hết
những tang thương
Dăm vết thẹo
đã nhiều lần giải phẩu
Vẫn y nguyên như
cống rãnh đường mương
Đêm diện bićh
nhìn mặt xưa cũ nát
Mặt bây giờ đâu có
khác gì nhau
Mầu đau ₫ớn kéo da nhăn
dúm lại
Những một lần lại dại
dột theo nhau
₫I chưa hết mà thôi còn
muốn tới
Nhìn sau lưng chân không
muốn thối lui
Em bỏ xuống món đồ
chơi hồi nhỏ
Bảo chán rồi nếu chơi
nữa chẳng vui
Cũng chẳng biết vùi đi
hay giữ lại
Dăm tiếng cười lúc
buồn đói lấy ăn
Tiếng khúc khích tiếng cười vang tiếng chạy
Đường vô tư chưa biết
tới ăn năn
Đêm hết nghĩ tường cũng không còn chỗ
Ghi lằng nhằng nghìǹ
hoang tưởng điên rồ
Vài binh pháp đè chồng
chiêu tuyệt kiềm
Một bức tranh vẽ nhân dạng độc cô
Thơ có đất muôn đời xin ở trọ
Sợ bay lên chết bởi
nắng mặt trời
Em ở đó từ hồi nào
không biết
Như trăng khuya Hư thực
ở cùng nơi
Đêm lau mặt thấy đường nhăn tuyệt lộ
Thầm thì như tiếng nói
một người tình
Nghe ấm lắm như tìm ra
thấy bóng
Hẹn hò nhau một chớp mắt lặng thinh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét