Anh nợ …nơi nào
Thực tình anh không biết
Nhưng chắc chắn một
điều anh tiền kiệp nợ em
Em không muốn đòi anh
cũng theo xin trả
Không trả bầng tiền đâu
, anh chỉ có gió thơ đêm
Anh nợ …nơi nào
Nơi ấy đều độ lương
Tâm địa bao dung chẩng
đòi nợ bao giờ
Như dung nhan buổi
chiều chào biệt ly sợi nắng
Mà cũng chẳng
buồn hò hẹn nỗi bơ vơ
Gió thổi gió bay mà
mầu đ̀en trong tóc
Vẫn cứ hồn nhiên thong
thả độ xuân thì
Trong mắt anh thôi chỉ
trong mầu aỏ ảnh
Còn mãi hương trầm mùi ngái cỏ tây thi
Anh nợ em mà
Nên đôi tay níu aó
Chiệc lá bên đường nói
nhẹ chứ
Thả ra
Anh sợ em đi
Đi nhanh
Anh chả kịp
Ghi vội bài thơ trà
nợ lúc ướt mi
Là hôm em khóc vì sao
anh chẳng biết
Đi hỏi mầu xanh thấy
nó cứ thở dài
Anh sợ hói chiều vì
chiều hay nói muộn
Không dám hói anh vì
sợ gặp thiên tai
Con tầu trễ giờ còn phút giây đứng ngóng
Muốntrả nợ em sao cứ
đứng lặng yên
Anh thả áo rồi trong
tay còn chút gió
Chẳn nhẽ trả em tiếng
thổi mất ưu phiền
Ôi anh nợ em
bây giờ anh nói thiệt
Kiệp trước chơi liều cháo lú trốn không ăn
Nên chọn nơi này chốn
đây đầu thai lại
Muốn trả lại em xưa hai quẻ hàm hằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét