Chú tiểu
Qua chùa tóc dài quên cột
Còn đem theo gío trăm năm
Chú tiểu ngẩn ngơ quét lá
Lá cứ bay vào xa xăm
Sáng tới chiều đi sao vội
Người về để
lại ngẩn ngơ
Lén thầy ra vườn dùi vội
Cái nheo mắt giữa bài thơ
Nơi chùa xa
Chùa treo lưng chừng đá dựng
Câu kinh buồn bay sương mù
Lời bay con trăng trốn núi
Mây bay kéo một nghìn thu
Khi tay đều đều tiếng mõ
Rầu rầu cỏ vọng cố hương
Rêu phong xanh xưa lọn tóc
Rừng hong sợi nắng vô thường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét