đôi mắt lá râm
Em bỏ xuống li cafê
chiếc bóng của anh
Bóng anh chìm
anh chìm
ngước lên nhìn em
Đôi mắt
Anh hát bài đôi mắt
người sơn tây mà yêu em đôi mắt gái
sài gòn
Gái nắng sài gòn anh
theo chưa bao giờ chợt mát
Aó lụa hà đ̀ông chưa
bao giờ em mặc
Huống hồ gì em cứ bó thân
em với mấy cái quần jean
Mấy cái áo thun ghi dăm chữ
rebel
Thiệt là qúa hớp…..
Em bỏ xuống li càfê cả đời anh mộng mị
Em muốn nhuộm anh đen thêm
à khi anh thực đã qúa đen thui
Anh nằm dưới đáy li
Lại ngước lên
Nhìn em
₫ôi mắt
Anh hát nho nho bài Ngậm
ngùi
Nắng chia một nửa cho
vui
Thật ra ngày đã chôn dùi
trong đêm
Em qua lỡ dẫm cái tên
Là ta lăn lóc ghi thêm nỗi buồn ……….
Cười
Buồn cười là muốn được cười
mà anh khóc lóc em
lười từ tâm
Ôi em đôi mắt lá râm
Bỏ anh xuống đáy trầm
ngâm mút mùa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét