Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012
buông
ta chìm xuống nằm yên trong cỏ mục
em vàng ươm aó lụa nắng buồn qua
mắt he hé củng lọt vào rất nhẹ
tiếng mơ hồ thấy cả một đời thua
ta chìm xuống tay xuôi thôi cào đất
hơi thở xanh cũng úa áo khoe dung
lạnh da thịt chỉ buồn cười xương cốt
chả biết còn chút sức giữ mông lung
ta chìm xuống rất từ từ quyết liệt
ôi à em hương gái trốn bõ đi
he hé mắt nhìn qua bùn nước lấm
đỏ cả trời trong đường nứt khoé mi
ta chìm xuống như một lần mắt nhắm
lúc lạnh chân ₫ưa tiển một linh hồn
im lặng lắm thì như im lặng lắm
lặng lẽ chìm
chìm xuống
xuống
ừ
buông ..................
Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012
bản dốc
bản dốc
cắt tay ta đi
lấy đầu ta đi
có muốn con tim
toàn những chia ly ?
ôi ta tiếng khóc
bay giữa đại ngàn
làm sao em nghe
làm sao em nghe
tiếng khe tiếng suối
hát khúc thổ âm
nghìn năm gốc rễ
em nghe thì thầm
hồn ma bóng quế
xé thit khoe xương
khoe em nức nở
em tưởng ta điên
ngồi hát triền miên
em ơi đã vỡ
viên đá ngăn bờ
sao ta ở núi
sống như giả vờ
bản giốc bản giốc
đất đã nghiêng rồi
nước trôi nước trôi
sao em bước xuôi
mà ta bước ngược
chặt đầu ta đi
lời nói rồi ngưng
nước chẩy rồi ngưng
₫ớn đau cũng diệt
́
Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012
rồi cũng như lá bay
anh nói
em nói
rồi cũng thôi
một lần đã nhớ nhau
đâu phải chỉ một lần
em nhớ
anh nhớ
từng vết chân
nơi phố
giữa ngõ
muà lá bay
mái tóc
hương tóc
lụỵ một ngày
một thuở
mãi mãi
sợi tóc mai
nhửng quấn quít những lúng túng
những ánh mắt những ấp úng
vẫn bước mãi
trên đường dài
mai có
mai mốt
lời nói bay
em mất
ta mất
thôi còn ai
Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012
sao em không rụng xuống chơi
sao em không rụng xuống chơi
cho anh lộn xộn mấy lời xa hoa
xa hoa lộn xộn mấy lời
ôi xa xỉ phẩm nên đời anh tiêu
giử em cuộn một tiếng tiêu
sao em cách mạng lắm điều đòi ra
tóc em anh nắm thì ra
huyền như thoại ấy ối chà chiêm bao
hôm nay lí nhí lao xao
hôm mai thì củng lào xào em ui
rằng anh hạt mực đen thui
chui vào trang giấy ngủ vùi thiên thu
cho anh lộn xộn mấy lời xa hoa
xa hoa lộn xộn mấy lời
ôi xa xỉ phẩm nên đời anh tiêu
giử em cuộn một tiếng tiêu
sao em cách mạng lắm điều đòi ra
tóc em anh nắm thì ra
huyền như thoại ấy ối chà chiêm bao
hôm nay lí nhí lao xao
hôm mai thì củng lào xào em ui
rằng anh hạt mực đen thui
chui vào trang giấy ngủ vùi thiên thu
Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012
thằng tù thấy nắng là đã vui rồi
vậy mà mấy hôm nay anh thiệt ngu thiệt ngu
đáng lẽ tự do mà lại ngồi tù
anh nhốt anh vào cái bóng cái tối
mặc con nắng bò môi chẩu môi chu
nó chắc còn giận anh con nắng
cả gió
bỏ anh một mình nhai nỗi buồn tênh
anh nhai rệu raọ chán như chép miệng
nhớ hôm đi rồi đem hết cái hên
anh xui tận mạng từ đó xa em
từ đó xa em ôi từ em mang đi mộng mỵ
anh xin bố thí chả ai thèm cho
anh đói anh khát nhìn như gỉa đò
thằng bạn nó nói
mày ngu bỏ mẹ
anh nói
ờ
ờ
tao biết làm sao
làm sao tao biết khổ như bỏ mẹ
trước khi biết yêu
lại yêu thiệt nhiều
hôm nay có nắng có luôn cả gió
bỗng chợt anh vui không biết taị sao
mà em nơi nao chả biết nơi nào
anh thoa mầu xanh lên môi mầu đỏ
xanh đỏ t́ím vàng mồ hôi sắc tía
lao động vinh quang của mấy bài thơ
chỉ để em cười đem khoe thằng khác
sao nắng hôm nay anh vẫn ngủ mơ
anh có thất tình hay không chẳng biết
tình yêu làm anh đã ngu càng ngu
hôm nay có nắng anh thề nói thiệt
chẳng biết thế nào nhưng anh thằng tù
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
cho anh mới vừa tròn năm tuổi
tại sao cỏ lại mầu xanh
tai sao cỏ không mầu trắng
như tai sao em yêu anh
như giọt mật sao không đắng
tại sao ₫ời anh có tuổi
mà sao tình yêu không già
không biết nên ghen không nhỉ
hay là cứ thế ngồi ca
hát cho em bài hoàng thị
anh như con ngựa chở em
qua phố mà không dám hí
sợ đám đông bu lại xem
tại sao mây trời bay mãi
mà tình yêu cứ đứng yên
nhan sắc như bị điểm huyệt
em tươi cả lúc ưu phiền
anh mới vừa tròn năm tuổi
mà đã biết yêu trăng rằm
cho anh bánh nhé kẹo nhé
cô em tuổi chớm mười lăm
Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012
vô thường ồ chỉ ta thôi
tôi nghe tôi tôi nói em không ....
tôi đi tôi bước quanh vòng miệng ly
tôi ừ tôi hả tôi vì
tôi tồi tôi tội nên chi
tôi buồn
em bay em bỏ em buông
em không em níu mầu hồng bông hoa
em như em đúng ùa ra
tình yêu ngộ qúa bài ca
tôi buồn
tôi buồn
trời nhẹ như bâng
đất như hết nặng bần thần nắng nghiêng
té lên rêu phủ chút hiên
soi tôi nằm khóc bên triền hoa cương
vô thường
ồ chỉ ta thôi
còn em cựa quấy đứng ngồi quanh năm
nghìn năm ta nói nghìn năm
trăm năm viết nhảm trầm ngâm
tôi buồn
Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012
em về
em về
em về chau chuốt gì đâu
mà nghe thế kỉ bạc mầu thiên thu
hôm ta động đậy thân tù
nghe rung cỏ lá nghe mù sương bay
em đi
em đi hạt rớt như chơi
sao mầm ngửa mặt nói cười âm u
thì ta.....
cũng lại thân tù
mặt rầu rĩ xấp nghìn thu rầu rầu
ta như buồn bỏ mẹ
về , đi ....dáng dấp gì hè ?
đi, về dấp dáng cái bè chuối bơi
nhồi lên nhấp xuống tơi bời
buồn ta uống nước một đời trôi sông
Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012
ta có lời khuyên ta
thả xuống con nước xoáy
chữ a rồi chữ b
thả hết vào bất tận
một đã lỡ u mê
đến khi thò trong túi
không còn chữ cuối cùng
tiếng khóc cũng biến mất
ta cũng thành thất tung
ta có lời khuyên ta
lúc mưa bay ngang phố
đám đông không ai nghe
em đã đành chẳng nghe
chân sẽ bỏ viên đá
thôi đá lăn trên đường
có gì suy nghĩ đâu
cũng chẳng vì vô thường
bờ sông sóng cũng bặt
chắc tại mắt mà thôi
con tim lúc đóng mở
cũng không biết mất rồi
ta có lời khuyên ta
tiếng thở dài đã qúa
đây im lặng nhận đi
đây im lặng đem đi
Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012
trên nhan sắc của anh có một đôi môi
tối rồi ,em à
nhớ rồi, em à
hôm này như hôm nọ
thì cũng như hôm qua
nhớ mà
yêu mà
em không tin hở
vạch ngực anh ra
tiếng động tiếng đập
con tim
₫ồng hồ ....
một ra
một vô
như con lật đật
t́é quày té quay
cái tình mếu máo
sao em tỉnh bơ
còn anh thểu não ...
tối rồ̀i
đêm rồi
em ơi
đôi môi
chỉ đôi môi của anh
dùng để ngậm miệng
Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012
rồi em lại đuổi anh về
khi leo lên hết con dốc
chưa kịp thỡ ngắn than dài
em đã vội vàng khẽ bảo
về đi ... có thể hôm mai
hôm mai anh lại leo dốc
laị trao một nụ xuân mai
em lại cười cười nói mốt
anh biết mốt lại nói mai
chỉ có đường cong dốc ngược
tình yêu chỉ biết leo lên
tới nơi thì hơi thỡ dốc
thổi bay cả nụ không tên
anh riết biến thành câu hỏi
không tin cả có mặt trời
mặt trăng cũng chút ngờ vực
cái gì tin cũng hơi hơi
nỗi buồn anh tin chút xíu
vì nó theo anh cã ngày
nụ cười thì anh chả dám
vì nó cứ tuột khỏi tay
cứ thế ngày này ngày nọ
anh như một con dế mun
miệng ngậm một nhành hoa trắng
leo dốc chậm như loài giun
miệng thôi cũng buồn không hỏi
leo lên rồi lại quay về
ngọn đồi con dốc gịó ngược
kéo bóng anh dài lê thê
Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012
mơ đi trộm chốn thiên đường
Đêm qua anh làm đạo chích
trộm được biết bao là hương
thiên đường giờ anh mới biết
dường như không có vô thường
định đem về cho mái tóc
mà tay giữ được gì đâu
mà tóc chắc gì đã chịu
muì hương lạ chốn không đâu
khi mở túi đồ trộm được
bay ra toàn ánh sáng không
lên trời hóa thành ngũ sắc
anh thấy giống như cầu vồng
thò tay lục lai lần nữa
chỉ thấy dăm chữ ngo ngoe
mà dường như đồ mặt đất
không phải thiên đường đem về
khi xếp chữ lên bàn học
bỗng nhiên cơn lốc thỗi qua
chữ nghiêng đua nhau té xuống
thấy như chúng cũng biết đuà
chữ đầu là một chữ i
anh chưa biết rõ chữ gì
chữ ê biết là tiếng goi
chữ u thêm thành bài thi
tình iêu dường như anh biết
nên đêm thường hay ngủ mơ
muôn đời làm tên đaọ chích
trộm về tiếng nói còn thơ
Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012
ban đêm mấy cái ừ ừ
ừ ta đi ngũ mất rồi
mà hồn như vẫn còn ngồi ngắm trăng
một năm ai biết mười năm
thôi ngôì thôi đứng mà nằm chiêm bao
ừ em giã bộ giã đò
múa may xiêm aó lúc đò qua sông
để ta điêu vũ con nhồng
hát bài tím tía mênh mông một mình
ừ ừ , ta đã em chưa
em chưa mộng mỵ ta ừa rồi em
có không cuộn giữa lem nhem
chỉ ta đứt khúc bóng đêm biết buồn
Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012
mưa em à mưa em à
mưa em à
mưa em à
anh cà lâm đi trong cơn nhớ
gỏ đầu anh tí tách hạt mưa
sao em để cái chưa ở đợ
trong túi em tiếng thở hạt mưa
mưa em à
mưa em à
khi nghe tan một giọt cà fê
miệng anh bảo dường hơi đăng đắng
sao con tim lại nói sai rồi
anh mất hồn trong hạt mưa rơi
mưa em à
mưa em à
anh nhớ em ơi anh nhớ em
anh hoá thân bay như tiếng gọi
tới rủ em có dám leo tường
em dám không hay ngại vô thường
mưa em à
mưa qúa em à
chỉ là anh như một bài ca
hát thuỷ chung bài hát tiền kiếp
đem vô cùng tới chỗ bao la
mưa em à
anh cà lâm đi trong cơn nhớ
gỏ đầu anh tí tách hạt mưa
sao em để cái chưa ở đợ
trong túi em tiếng thở hạt mưa
mưa em à
mưa em à
khi nghe tan một giọt cà fê
miệng anh bảo dường hơi đăng đắng
sao con tim lại nói sai rồi
anh mất hồn trong hạt mưa rơi
mưa em à
mưa em à
anh nhớ em ơi anh nhớ em
anh hoá thân bay như tiếng gọi
tới rủ em có dám leo tường
em dám không hay ngại vô thường
mưa em à
mưa qúa em à
chỉ là anh như một bài ca
hát thuỷ chung bài hát tiền kiếp
đem vô cùng tới chỗ bao la
Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012
₫ã đành có ba bốn mắt
còn đôi mắt thứ ba
em dấu nó ở đâu
sau lưng hay trong đầu
hay chỗ nào hiểm bí
chắc em không nói rồi
anh cũng đành nhẩy mọi
khắp bốn hướng mười phương
địa ngục tới thiên đường
nhỡ có hôm thấy anh
nhớ cho anh cái liếc
anh nhậy lắm em à
bài thơ sẽ chui ra
bay qua rồi bay lại
khoe em ...
khoe gì đây ?
một cái vòng sương khói
muốn đeo vào ngón tay
mười ngón thuôn em nhỉ
làm điên đảo thần kinh
anh biến thành cảm giác
ngồi gậm trăng một mình
đã đành ba bốn mắt
cười như sợi nắng reo
sao em không nhắm tit
thấy hồn anh qua đèo
trong những vết cứa
xâm trên đầu hai chữ thân phận
chiếc gậy trúc cũng biết xâm mình
ghe dường như có vẽ xót xa
mà thật ra chỉ một chữ a
cũng đồng ý là giọt nước mắt
rơi quạng hiu nơi nắng lưng đồi
nhưng vẫn ôm tiếng cười bay mãi
một dường như tình yêu không nguôi
câu trã lời câu nói tiết hát
bay vào lòng thân trúc rỗng không
có một người rúc trong bóng tối
mở tay ôm một nhánh cầu vồng
câu hỏi bay dừng nơi cuối n gõ
đôi mắt thấy gậy trúc buồn so
gọi cưú cấp ngày mưa ngày nắng
về bó băng cứu một bài thơ
đã chiều rồi nắng tắt lứ̉ a tắt
em rồi quên giữa những vệt xâm
những vết cứa hồn anh nằm ngũ
tay còn ôm một mảnh trăng rằm
Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012
em giận anh hở
em không cho nắng theo vào nhà
chiều nay nắng đậu ngoài hiên
tóc ngoe nguẩy nói muộn phiền không cho
nắng nằm đôi mắt buồn so
mà không ướt được buồn so của mình
em giận anh à
giận anh mái tó rối xù
hồn anh khép nép trong tù ngụ̣c a
à em sớm tối chưa ra
xin em giật áo nhớ nha lần này
tha thứ cho anh
em tha caí tội anh rồi
mà cũng chẳng biết tội tôi tình gì
nhưng mà biết để làm chi
vui rồ́i chỉ biết cười khì quanh em
sáng mở mắt dậy chào em
chào buổi sáng vui tươi
chào em buổi sáng cúng dường
xoè tay bỏ xuống dặm đường xa xa
khoe em lõa thể chữ a
mở ra em nhé tiếng à của em
chào phố xá tươi cười
chào mừng mút chỉ lặng thinh
câu kinh ba chữ rập rình nói ra
em qua phố xá ta bà
ta về bóng ngựa mượt mà yêu em
tại sao anh chào à ?
sáng anh huýt sáo ngộ không ?
khoe chim khoe chóc cái không diệu kì
ừ anh em có lạ gì
chào em ban sáng cũng vì si mê
Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012
khói sương ẩn hiện
khói
khói chui vào đất nằm yên
bàn tay cào đất tìm phiên của mình
hôm nào xé lụa bình minh
ngựa buông tiếng hí trường chinh bước buồn
sương
giọt sương mọc cánh đêm nay
sợ mai nắng đến sợ ngày đem đi
sợ xanh trên lá thầm thì
nói sương buồn bã từ khi chào đời
ẩn hiện
dung nhan chìm sương khói
sao lạc bước chân ta
nếu đường đi có thẳng
sao mê cung chưa ra
phố nghiêng vì nỗi nhớ
cơn động đất còn âm
nổi đau em ta giữ
chẩy trong mạch máu ngầm
em tên là lịch sử
tình yêu ta không mầu
dẫu có như vị đắng
vẫn ngọt tới nghìn sau
mai ra là mốt nọ
em tên một vần thơ
bay bay ngày viễn xứ
về thăm thuở còn thơ
anh sẽ xin phép lạ
trong tay một bà tiên
sẽ không còn gỉa dụ
nói yêu em đầu tiên
Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012
đau khỗ qúa nên đành viết thư này
đau không biết anh yêu em nhiều đến cở nào nên em cứ bỏ anh lăn long lóc
đôi khi em bỏ anh trên bàn rồi lở quơ tay làm nó rơi lộp độp
lúc quẳng trên ghế em lại vô tình ngồi lên
không ai bịt muĩ anh mà anh như ngạt thở
anh tan tác tang thương mà không dám mè nheo em để bắt đền
để bồi thường thiệt hại
cho trái tim em càng lúc càng teo trong khi trái tim anh càng ngày càng mập
hôm nào cả hai cùng ngừng đập c̃ũng là lỗi của em
anh sẽ không chịu trách nhiệm
anh sẽ từ chối ra hầu tòa
thủ phạm sẽ là em
em sẻ ngồi tù
tới nghìn thu vĩnh viễn
nhưng anh sẽ tới cưú em bằng một bài thơ
bà tòa lính canh tù đọc thơ anh sẽ lăn ra ngất xỉu
vì thơ của anh có tình yêu to như qũa nuí mà văn chương anh viết nhỏ như hạt bụi
anh sẽ ăn cắp chìa khóa
tháo cũi thả em ra
lại viết thêm bài thơ rủ em về nhà
em laị chê anh
em lại lắc đầu
anh xin em một phút gãi đâù với đôi lời giải thích
nếu anh có thể nói yêu em bằng chân anh đả chạy đến nhà em
nếu anh nói bằng cánh tay anh đã ôm em
bằng môi thì anh hôn em
mắt thì nhìn em
tim đập thình thịch
lời niń tịt
nếu có thể nói bằng lời không lời thì thơ anh giấy trắng chử đen
cũng biết đổi mầu đỏ mặt
anh không nói ra đâu
em sẽ đuổi anh ra khỏi nhà ăn ở sống chung với bọn buị đời
tình anh còn tươi
anh không muốn nó chết yểu
anh ngưởng mộ em như mầu trắng aó dài em ngưỡng mộ mặt trời
hôm em đi qua nhà anh đôi mắt anh đang đau chân mà cứ lết chạy theo
như ngọn gió qua đèo lở làm rơi giọt nắng
mà nó cứ khóc hoài đòi tử tử quyên sinh
như tờ giấy trắng tinh tương tư thơ |Lí Bạch
như quyển sách đời anh chờ bàn tay em cḥạm một góc thần kì
như câu hỏi trời sinh anh làm chi
rồi sinh em làm gì
để xa xưa cho đến tận bây giờ gay cấn qúa lâm ly
Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012
Mai có ai mời em về hát ?
Chử kí
của anh mai sẽ
chui vào cát
Củng như
đầu con đà
điểu thêm một nụ
cười
Mà bố mẹ
đả cho anh lúc còn niên
thiếu
Mà em
đả cho anh lúc tình
hảy còn tươi
Lịch sử
hôm nào buồn
bay qua với
bàn tay bốc vội
Chắc củng chỉ
nhìn thấy tên em
một mộng mỵ
nghìn thu
Bố mẹ của anh
hồn củng đả ở
trên trời
Giòng sông anh
ngồi củng không
còn lời để
nói
Em củng
đả vô tư
đi vào trăm triệu
kiếp
Cái tên tan ra chỉ
nét chạm bàn
tay
Nhửng huyền
thoại buổi chiều
mưa bay tóc
ướt
Đi song
hàng trên đường phố
nhửng la hét một
cơn say
Ḷ̣ich sử
hôm nào có
được ai mời
rượu
Bốc được
tên anh củng
không biết xướng
âm
Chử kí
năm xưa anh
viết bằng mực trắng
Có ai mời
em về để hát khúc thổ âm ?
Hôm nay buỗi sáng sương bay
hạt sương
nhớ nụ ban
đầu
nghe trong lịch
sử nét nhầu
hoàng hôn
tiếng cười
có nụ môi
hôn
tiếng qua
bước lại chổ chôn
hoa
vàng
nắng lên
huyển mộng tan
tan
chân mêng mang
qúa dẫm lên
nổi buồn
em cười
trắng suốt cuối
thôn
cuộn trong
đen thủi nỗi buồn
anh lăn
quờ tay
chạm một trăng
rằm
lăn nghiêng
phố xá ăn
nằm bụi xưa
em như
chẳng đả củng
chưa
mà sao vẩn
thử
năm xưa kiếp
nào
hạt sương
lịch sử xôn xao
gọi em
tình sử nao
nao bước vào
áo em
trắng qúa
độ nào
bay ta viễn
phố bay bao nắng vàng
Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012
Sẽ không còn cả đến tiếng động
Có con
dao , không ai cầm
Biết đâm
Đâm lút
cán qua buồng
tim xuyên phổi
Đào hai
lỗ cho uà vào
bóng tối
Hồn xác ta
những đau đớn
cầm nhầm
Sao gọi
thức khi không
còn giấc ngủ
Vì mộng
mơ hôm nọ sớm qui
tiên
Ơi ngơ
ngác chân rong
hồn dã thú
Chạy băng
đêm cho rơi
bớt đau phiền
Có con
dao chực xẽo
môi cắt lưỡi
Đẩy ta
vào một biễn cả
lặng câm
Khi em
đến ta chỉ
còn hơi thở
Nói yêu em bằng
giòng máu chẩy
ngầm
Ôi bóng
tối sao ghì
ta chưa bỏ
nghìn thu
ôm một nhát
chém vô tình
tiếng đập
chậm trái tim ta mở
lỗ
có khi
nào lchui ra
chút bình minh
đâu anh
sáng con đường
hầm phía trước
bóng ta
bước dài ngoằng
như chực đứt
làm đôi
những khi
té thèm bàn
tay đỡ dậy
hoặc nhỏ
như tiếng thương
xót xa xôi
có con
dao không ai cầm.,
biiết cắt
đứt sợi
giây trên đầu
vực đầu thành
đã huyền
thoại nhưng vẫn còn
chiếc bóng
rơi thật
khô tiếng ngọc
vở tan tành
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)